
Có những điều bạn muốn nói với con mà con chưa đủ lớn để nghe. Bạn từng là người thế nào trước khi có con. Bà của con đã nói gì vào ngày con chào đời. Phải làm gì với một mối tình tan vỡ, với tiền bạc, với một ngày thứ Ba hỏng bét. Thế là cha mẹ viết thư cho từng cột mốc: những lời niêm phong hôm nay, gửi tới con người mà con của họ sẽ trở thành ở tuổi mười tám, ngày tốt nghiệp, buổi sáng ngày cưới, ngày đầu tiên chính con làm cha làm mẹ.
Một số cha mẹ viết vì cuộc đời đã đặt cho họ một hạn chót, và họ định viết nhanh hơn cái hạn ấy. Phần lớn viết vì một lý do hay hơn: người mà con bạn cần đến năm hai mươi lăm tuổi chính là bạn ở tuổi bây giờ, mà trí nhớ thì là một người đưa thư rất tệ. Hướng dẫn này nói về việc chọn những khoảnh khắc nào, mỗi lá thư nên nói gì, viết ra sao cho đứa con còn quá nhỏ để nhớ được bạn, và phần mà mọi hướng dẫn khác đều bỏ qua: làm sao để một lá thư viết tối nay thật sự tìm được đường đến tay một người trưởng thành, nhiều thập kỷ sau.
Vì sao cha mẹ viết thư cho từng cột mốc
Một lá thư cột mốc làm được điều mà sự có mặt không làm được: nó giữ lại đúng con người bạn của lúc này, giọng nói của năm nay, tình thương của năm nay, rồi cất đi cho khoảnh khắc nó có sức nặng nhất. Ngay cả khi bạn có mặt ở mọi lễ tốt nghiệp và mọi đám cưới, người cha người mẹ đã viết lá thư từ nhiều năm trước vẫn là một món quà khác với người đang đứng trong phòng. Bạn ở tuổi ba mươi lăm, nói chuyện với con gái mười tám tuổi: đó là cuộc trò chuyện chỉ có thể diễn ra trên giấy.
Còn nếu có khả năng bạn không có mặt, vì bệnh tật, vì rủi ro, hay đơn giản vì phép tính của việc yêu thương một người kém mình bốn mươi tuổi, thì những lá thư trở thành một thứ hoàn toàn khác: bằng chứng rằng bạn đã nghĩ trước đến những ngày lớn nhất của con và vẫn chọn có mặt trong những ngày ấy.
Chọn những khoảnh khắc: ngày trọng đại, ngày khó khăn, ngày bình thường
Những cột mốc kinh điển thì tự chúng chọn lấy mình:
- Sinh nhật thứ 18, cửa ngõ bước vào tuổi trưởng thành.
- Ngày tốt nghiệp, khi một chương khép lại đúng lịch.
- Buổi sáng ngày cưới, trước khi mọi ồn ào bắt đầu.
- Ngày đứa con đầu lòng của con chào đời.
- Ngày con dọn vào ngôi nhà đầu tiên của mình.
Nhưng những lá thư người ta giữ kỹ nhất lại thường là những lá bất ngờ. Một lá cho lần đầu tan vỡ thật sự trong tình yêu. Một lá cho một năm khó khăn, chỉ đề gửi vào lúc nào năm ấy đến. Một lá cho một ngày thứ Ba bình thường năm con ba mươi tuổi, chẳng nói gì ngoài chuyện bạn cũng đã thương con vào một ngày thứ Ba bình thường khi bạn bằng tuổi ấy. Hãy trộn cả hai loại. Những ngày trọng đại cho bộ thư cái xương sống, những ngày nhỏ cho nó phần hồn.
Mỗi thư nên nói gì, kèm câu mẫu
Chỉ một quy tắc nâng đỡ mọi lá thư cột mốc: hãy viết từ một kỷ niệm, đừng viết từ trên bục. Lời khuyên già đi theo cách không đoán trước được; còn cách bạn nhìn thấy con thì không bao giờ cũ. Vài câu mở đầu có hiệu quả:
Lúc mẹ viết những dòng này con đang bảy tuổi, và sáng nay con vừa sa thải mẹ khỏi nhiệm vụ nấu bữa sáng, với lý do bất đồng về sáng tạo. Mẹ muốn kể cho con nghe về cái ngày mẹ biết chính xác con là ai.
Mười tám tuổi. Mẹ đã viết lá thư này trong đầu từ cái lúc cô y tá đặt con vào tay mẹ và mẹ quên mất cách thở.
Nếu hôm nay là một ngày khó, mẹ muốn cho con mượn một thứ: niềm chắc chắn tuyệt đối mà mẹ đã thấy nơi con vào ngày mẹ viết những dòng này.
Thứ Bảy vừa rồi mẹ nhìn con thua trận chung kết, rồi bắt tay từng người trên sân. Thắng thì chẳng nói cho mẹ biết điều gì. Còn con thì đã nói cho mẹ biết tất cả.
Trong mỗi lá thư, hãy nhắm tới ba thành phần: một kỷ niệm cụ thể được kể trọn vẹn, một điều thật về con mà bạn đã nhìn thấy còn con thì có thể chưa biết, và một điều bạn mong cho con đúng vào độ tuổi con sẽ có khi đọc thư. Bỏ qua những lời khôn ngoan chung chung. Cái đó con đã có internet. Còn cảm giác được làm cha mẹ của con thì cả đời con chỉ có một nguồn duy nhất để biết.
Thư ngày cưới và thư ngày tốt nghiệp

Thư ngày cưới là lá thư phần lớn cha mẹ muốn viết cho thật đúng, và mẹo là hãy viết về con, đừng viết về hôn nhân. Kể cho con nghe điều bạn để ý thấy trong cách con thương người: con đã che chở bạn bè ở trường ra sao, con đã thế nào lần đầu dẫn ai đó về nhà. Kết thúc bằng một lời chúc phúc, đừng kết bằng một bản hướng dẫn sử dụng. Một câu khuyên hay có sức nặng hơn cả một trang giấy: hãy chọn điều duy nhất bạn biết chắc là đúng và nói ra thật giản dị.
Hãy cưới người luôn đưa mắt tìm con trong mọi căn phòng. Sáng nay con đã đưa mắt tìm mẹ qua bàn ăn sáng, hơn hai mươi năm trước ngày cưới của con. Đó là cảm giác đẹp nhất trên đời, và mẹ mừng vì con đã tìm được nó hai lần.
Thư ngày tốt nghiệp mang một nhiệm vụ khác: nó đến đúng vào lúc con bạn đang bị đem ra đo đếm, và việc của nó là nói rằng chuyện đo đếm ấy chưa bao giờ quan trọng với bạn. Hãy nhắc lại ngày đầu tiên đi học, cái năm suýt quật ngã con, người thầy đã thật sự nhìn thấy con. Rồi hướng về phía trước: không phải kiểu “hãy theo đuổi giấc mơ của con”, mà là điều bạn thật lòng nhìn thấy ở con và nơi bạn dám cược rằng điều đó sẽ đưa con tới.
Viết cho đứa con còn quá nhỏ để nhớ được bạn
Đây là lá thư không ai muốn mình cần đến, và là lá thư quan trọng nhất khi nó thật sự cần. Nếu con bạn có thể lớn lên mà không có ký ức của riêng mình về bạn, thì thư của bạn sẽ trở thành ký ức của con: hãy viết đúng như thế. Hãy tả về mình như cách một người bạn thân sẽ tả: bạn hay cười vì chuyện gì, bạn dở tệ ở chuyện gì, những ngày thứ Bảy của bạn nghe ra sao. Hãy kể cho con nghe bạn đã thương con thế nào bằng những chi tiết rất cụ thể của thân thể, sức nặng của con khi ngủ trên ngực bạn, bởi con sẽ không nhớ và không ai khác nghĩ đến việc kể lại điều đó.
Hãy trả lời trước những câu hỏi mà một ngày nào đó con sẽ ngại hỏi người khác: Con có giống bố mẹ không? Bố mẹ có tự hào về con không? Bố mẹ có thật sự biết con là ai không? Có. Hãy chứng minh bằng những chi tiết cụ thể.
Những lá thư nghe được: ghi âm giọng của bạn
Một đứa trẻ mất cha hoặc mẹ khi mới ba tuổi thì không nhớ được giọng nói. Hãy thử hỏi bất kỳ ai ở hoàn cảnh đó xem họ sẵn lòng đánh đổi những gì để có một đoạn ghi âm. Trên Goodbye App, bạn có thể ghi âm một lá thư bằng chính giọng mình, hoặc đính đoạn ghi âm kèm theo bản viết, để lá thư sinh nhật mười tám tuổi đến nơi cùng với tiếng bạn đọc nó. Hãy đọc to lá thư một lần thôi, thật mộc, như đang nói chuyện qua bàn ăn trong bếp. Đừng diễn. Chỗ giọng bạn vỡ ra ở đoạn hay nhất chính là chỗ con sẽ mở nghe lại lần thứ hai.
Mỗi lá thư nên dài bao nhiêu?
Ngắn hơn bạn lo. Một lá thư cột mốc không phải là một cuốn tiểu sử: nó là một bàn tay đặt lên vai vào đúng một khoảnh khắc. Khoảng hai trăm đến năm trăm chữ mỗi lá là vừa đẹp, chỉ trừ một ngoại lệ: lá thư gửi đứa con sẽ không nhớ được bạn thì dài bao nhiêu cũng được, vì với con, chi tiết chính là toàn bộ ý nghĩa. Nếu một lá thư vượt quá một nghìn chữ, nhiều khả năng đó là hai lá thư cho hai cột mốc khác nhau đang mặc chung một chiếc phong bì.
Vấn đề của chiếc hộp giày: làm sao để thư thật sự đến nơi
Đây là câu hỏi khó chịu nằm dưới mọi lá thư cột mốc: ai sẽ chuyển thư đi? Một chiếc hộp giày đầy phong bì niêm phong mặc định rằng mười lăm năm nữa vẫn có người biết nó nằm ở đâu, vẫn nhớ phong bì nào ứng với cột mốc nào, và vẫn cầm lòng được để không mở sớm. Nhà thì bán đi. Người thi hành di chúc chỉ trao một lần, chứ không trao rải ra suốt hai mươi năm sinh nhật và đám cưới. Những lá thư sống sót qua tất cả những chuyện đó vẫn còn phải sống sót qua việc bị trao nhầm lúc, nhầm thứ tự, bởi một người đang cố hết sức với cả một hộp tình thương không dán nhãn.
Đây chính là bài toán mà việc hẹn ngày gửi giải quyết dứt điểm. Trên Goodbye App, bạn viết từng lá thư, chọn người nhận, và đặt ngày gửi riêng cho từng lá, xa đến 30 năm: một lá cho sinh nhật thứ 18, một lá cho quãng đời cưới xin, một lá cho bất kỳ ngày nào bạn chọn. Mỗi lá hoàn toàn riêng tư cho đến đúng ngày của nó, rồi đến nơi qua email, có báo tin và đúng hẹn, dù chiếc hộp giày có sống sót qua những lần chuyển nhà hay không. Việc này miễn phí, và bạn có thể sửa lại bất kỳ lá thư nào chưa gửi, khi con lớn dần lên và câu chuyện ngày một hay hơn.
Một cách nhẹ nhàng để viết lá thư đầu tiên tối nay
Đừng bắt đầu bằng thư ngày cưới. Hãy bắt đầu bằng lá nhỏ nhất: một lá thư gửi con ở tuổi mười tám, kể về việc con là người thế nào trong tuần này. Hẹn đồng hồ mười lăm phút. Viết về cuộc mặc cả bữa sáng, cái từ con phát âm sai mà bạn nhất định không sửa, cái trò con làm khiến bạn phải bước ra khỏi phòng để con khỏi thấy bạn cười. Niêm lại kèm một ngày tháng, rồi dừng.
Mười năm nữa bạn sẽ không còn nhớ những chi tiết này. Đó là toàn bộ lý do để làm ngay tối nay. Viết lá thư đầu tiên miễn phí, hẹn gửi vào một sinh nhật còn xa, và để phiên bản gia đình bạn của tối nay đến nơi thật đúng hẹn. Còn phiên bản làm thành truyền thống hằng năm của ý tưởng này, mời bạn xem hướng dẫn về thư gửi con để mở năm 18 tuổi.
Every person has a legacy®
Bắt đầu




















